sukiensuckhoehangtuan.com

CÁI ỐNG THỔI LỬA, -Thưở trời đất vừa nổi cơn gió bụi

CÁI ỐNG THỔI LỬA, -Thưở trời đất vừa nổi cơn gió bụi

CÁI ỐNG THỔI LỬA
-Thưở trời đất vừa nổi cơn gió bụi..., và những thị dân chỉ biết nấu cơm bằng rechaud bắt đầu tập làm quen với bếp củi. Có những nhà đã khôn ngoan khi mang vào những ông kiềng ba chân. Nhà nào đông miệng ăn thì dùng kiềng dọc có thể nấu một lúc mấy món. Và cũng có những nhà bếp lửa đơn giản là những cục gạch kê vào.
*Ở rừng nên củi là chuyện nhỏ không những vậy còn tha hồ chụm. Trời nắng thì việc nhen lửa thật dễ dàng, chỉ cần dùng những mảnh củi vụn là đủ để khơi lên ngọn lửa. Nhưng nếu gặp những hôm mưa dầm mà số củi dự trữ trong bếp đã vơi thì để làm ấm bếp là việc khó khăn.
Ngày đó những quyển sách hay, những quyển tạp chí còn sót lại được mang vào cũng được dùng vào việc nhen lửa. Không biết bao nhiêu sách văn học đã phải bất đắc dĩ được dùng vào cái việc tầm thường nầy như tập Hoài Thanh Hoài Chân. Truyện Kiều. Mùa Tôm. Trăm năm Cô Đơn.v..v..!
Một việc chẳng đặng đừng để lại bao hối tiếc khôn khuây!
Con khóc, heo kêu và phải có sẵn cơm nước để lên nương rẫy hoặc xuống đồng. Thôi thì đành nhắm mắt dù đau xót:
- Ngày dài thấm thoát rơi
Muốn quên đi những phận bèo trôi
Ngọc ngà cũng mấy phen
. Lấm trong bùn hoài cũng thấy quen
Ngồi buồn ngó gót sen
Trách sao cõi đời nầy đỏ đen( CNNA). Ắt hẳn những cao nhân đó có xót xa cũng hoài mà thôi
* Cái thời mà nhìn đâu cũng thấy toàn hợp tác xã: lúa khoai đậu mè , con heo làm ra cũng phải bán cho htx. Và với những cục xà bông khô quắt queo chà hoài không ra bọt, đến những mét vải mà khi mặc ra đường nhìn như con một nhà. Những lạng thịt heo cũng phải mang sổ ra nộp và mua được miếng thịt ngon cũng là chuyện hên xui.
* Chỉ có dầu lửa là món hàng không ai bỏ qua bao giờ, và nếu biết nhà nào không cần dùng đợt đó là nài nỉ xin mua bằng được. Nhiều lắm là được mua 2 lit, mỗi đêm chỉ được thắp 2 cái đèn hột vịt: một đèn để các con học bài và một đèn để người lớn làm biết bao nhiêu việc mà ban ngày không thể làm hết: tách bắp, đạp đậu hay sàng sảy gạo.
Còn một khoản dầu lửa hiếm hoi được dành để nhen lửa trong những ngày mưa bão.
Khi bắp trái bẻ về lột vỏ và phơi vài nắng và tối đến khi ngơi tay việc đồng áng là xúm vào tách lấy hạt. Những đống cùi bắp trắng tinh có giá trị không nhỏ so với hạt bắp. Cùi được phơi khô cất vô bao... những lúc củi ướt nhúng một đầu cùi bắp vô dầu lửa rất mau bén, và bếp lửa bùng lên ấm áp sau khi bỏ thêm vào ít cùi bắp nữa.
* Nấu bếp củi thì không thể nào thiếu ống thổi lửa. Những khi bếp tắt ta dùng ống để khơi đỏ bếp tro và ngày đó tro than lúc nào cũng bám đầy mặt mũi tóc tai. Nhớ lại thật buồn cười.
Có những hôm con ngủ say, ngồi thừ bên bếp lửa nghĩ suy chờ cơm chín hoặc rim nồi cá kho. Không biết bao nhiêu lần lơ đãng tiện tay đun luôn ống thổi lửa vô bếp rồi gãi đầu cười trừ nhờ người ta cưa lại ống khác. Thưở đó tre luôn sẵn có trong vườn... Và nhiều lần thấy cũng ngại vì cái tính vẩn vơ nên sẵn cưa ta lại cưa cho yên chuyện. Và biết bao nhiêu cái ống thổi lửa bị xém đầu xém đuôi.
Khi có điện thì nồi cơm điện, bếp điện đã được thay thế, nhưng vào những hôm mất điện cũng phải nhai cơm sống nếu lười um lại trên bếp củi. Vốn sợ bếp ga nên sau nhiều năm nhà nào cũng đã dùng loại bếp nầy cho tiện thì ở nhà vẫn nấu ăn bằng bếp củi , để giải quyết số cành , cây khô chất đống trong vườn.
* Chỉ mới hơn mười năm sau nầy con trai mua bếp ga về để mẹ khỏi phải chạy ra chạy vào những hôm mưa gió, và vì thấy mẹ đôi lúc rên rĩ vì đôi chân đã già nua mỏi mệt.
Mấy bữa nay mưa dầm, vẫn phải chạy ra góc bếp nhỏ ám khói bụi để hong mẻ măng dang dở. Sáng nay ông trời đã hớn hở cười tươi và tiếp tục luộc những mẻ măng khác.
Vẫn giữ bếp củi ngày nào và mỗi sáng sớm sau thời trì tụng Chú Đại Bi, ông lão vẫn nhen lên bếp lửa để nấu nước pha trà hoặc chè xanh và chế cafe( dù có bình thủy điện, ấm siêu tốc, máy nóng lạnh) nhưng thói quen dùng bếp củi không bỏ được. Như một niềm thương nhớ đã gắn bó lâu dài không đành đoạn dứt bỏ.
***Có những lúc lười việc nhà hoặc rảnh rang, thế là nhen bếp lên chỉ để ngồi nghĩ nhớ vẩn vơ, nhìn ánh lửa reo vui nhảy nhót như muốn kể lể những buồn vui đã cùng nhau nửa đời người. Bao nhiêu kỷ niệm có đớn đau lẫn hân hoan như bốc hơi theo làn khói mỏng manh và lòng nghe nhẹ tênh không vướng mắc chút khắc nghiệt nào đã lỡ vương mang.
Thích nhất là sáng mồng một tết. Sau một đêm thức khuya vì nỗi rạo rực đón giao thừa.( Giờ khắc giao thừa có lẽ tâm hồn nào cũng tươi trẻ lại). Sáng ra là xuống bếp nhen lửa lòng thầm mong chút ấm áp no đủ quanh năm. Mùi khói bếp quen thuộc đã bao năm ám vào nỗi ray rức những nghĩ suy trăn trở về số phận con người. Tiếng củi nổ lách tách như reo vui chào đón một mùa xuân mới, buồn đau nhọc nhằn theo đôi tay lùa những thanh củi vào bếp lửa đỏ rực như muốn xua tan tất cả theo làn khói bay. Và không buông xuôi nhưng đã bình tâm với phần đời còn lại. Chỉ mong bình yên hằng ngày hằng giờ.
Thật vui, đầu năm mọi người kiêng cữ đen đúa, nhưng thói quen nhóm bếp đầu ngày nhất là một ngày thiêng liêng của năm mới đã như một công việc yêu thích vẫn phải gìn giữ như một nét sinh hoạt tâm linh, và mỗi lần vô bếp trở ra làm chi mặt mũi tay chân cũng vài vết lọ đen thui. Bao nhiêu buồn vui, thương ghét giận hờn lẫn đắng cay. Bao nhiêu lần rơi nước mắt và bếp lửa thân thương đã từng chứng kiến cũng như lắng nghe những lời than thở ấy!
Ngọc ngà cũng mấy phen
Lấm trong bùn hoài cũng thấy quen❤

Ngày em thắp sao trời

Ngày em thắp sao trời

Ngày em thắp sao trời
Chờ trăng gió lên khơi
Mà mưa bão tơi bời
Một ngày mưa bão không rơi
Trên đôi vai thanh xuân
Ướp hương nồng bên gối đắm say( DKCTN)
⛆ Một ngày thật tồi tệ, mưa từ sáng đến chừ

Khi cung vượt cầu

Khi cung vượt cầu

Khi cung vượt cầu. Chiều ni chặt vô 2 buồng chuối 20 nải chỉ bán được trăm mốt. Trước đây bán nguyên buồng mỗi nải 10 ngàn, cũng may không phải chăm sóc phân bón. Mồng một tới rồi mà rẻ ế luôn.
Không phụ, chừng chừng mỗi tháng có 2 buồng, đủ ăn gộ

mót chữ tìm mình 24 ___________, thơ b ù i d i ệ p, VỀ NGỒI TRONG VƯỜN, Bỗng nhiên chợt nhớ ra, Mình

mót chữ tìm mình 24 ___________, thơ b ù i d i ệ p, VỀ NGỒI TRONG VƯỜN, Bỗng nhiên chợt nhớ ra, Mình

mót chữ tìm mình 24 ___________
thơ b ù i d i ệ p
VỀ NGỒI TRONG VƯỜN
Bỗng nhiên chợt nhớ ra
Mình chưa từng nói một lời yêu ai chân thành
Mình chưa từng nắm tay ai cuối ngõ chiều mưa lạnh
Chưa từng cúi nhặt một mảnh chai vụn ai vất giữa đường
Cũng không thể nào nhớ nổi số lần mình đã từng cầu nguyện
Cho bình an và hạnh phúc
Đã từng nhốt tiếng thiên cầm mùa di trú
Đã từng che kín màu vàng hoa cúc buổi tương tư
Vì tưởng mùa thu mơ mộng chỉ riêng mình
Có ai xấu hổ vì thơ ca ngụy cảm
Có ai thương xót thi sĩ cô đơn và ích kỷ
Sợi tơ an nhiên vẫn làm đớn đau lòng nhện
Giọt sương tinh khiết làm cạn kiệt một mùa sen đã sinh nở đóa lòng vô nhiễm
Có ai
Còn ai
Ngôn ngữ và nhà thơ
Đồng hành và tương tri cùng hố thẳm
Có phải là trò ngụy tạo của robot nói tiếng người
Sớm nay tôi về ngồi trong vườn để còn biết bâng khuâng
Để nghe rõ tiếng tim mình không phải trò chơi trí tuệ
Để tập lại yêu thương chân thành
Bắt đầu từ chính bản thân.
Phanrang, VII. 2017
b ù i d i ệ p
Ảnh từ internet

mót chữ tìm mình 23 _________, thơ b ù i d i ệ p, SÔNG NGANG HỒN MỎNG, Sông ngang hồn mỏng tình chưa

mót chữ tìm mình 23 _________, thơ b ù i d i ệ p, SÔNG NGANG HỒN MỎNG, Sông ngang hồn mỏng tình chưa

mót chữ tìm mình 23 _________
thơ b ù i d i ệ p
SÔNG NGANG HỒN MỎNG
Sông ngang hồn mỏng tình chưa thắm
Bến nước chân hờ bịn rịn xa
Còn ai nuôi mộng qua trời rộng
Chim mấy tầng xanh dạ hải hà
Về bên phố xá đàn tương khúc
Rỏ mấy giọt cầm thắm đỏ vai
Cầm mảnh bâng khuâng chiều hun hút
Sâu ngạt hơi trầm thung mắt ai
Thơ có sầu đâu mà ủ dột
Giọt hiên buôn buốt bước không nhà
Ngồi đếm bao la năm ngón hẹn
Đông đã qua rồi xuân vẫn xa
Người mang về phố mùa trai tráng
Tinh khôi hương lúa thuở đồng làng
Thương giọng quê mùa trôi giữa chợ
Tứ xứ lạc loài phút xốn xang
Sông của đôi bờ vui phố xá
Sông của chim trời khúc phiêu linh
Lênh đênh hồn mỏng tình tầm gửi
Theo đám lục bình tím mông mênh
Bờ sông SG, VII.2017
b ù i d i ệ p
Ảnh sông Sài Gòn

trầm khúc 21 _______________, tản văn b ù i d i ệ p, TRÂN QUÝ LÒNG TỰ TRỌNG, 1

trầm khúc 21 _______________, tản văn b ù i d i ệ p, TRÂN QUÝ LÒNG TỰ TRỌNG, 1

trầm khúc 21 _______________
tản văn b ù i d i ệ p
TRÂN QUÝ LÒNG TỰ TRỌNG
1.
Thưa, trước tiên tôi có đôi lời "rào đón" cho bài viết nhỏ này. Đây không phải là một bài viết phản biện. Càng không là một stt phản bác, công kích hay hằn học một cá nhân nào và nhất là những người tôi có đề cập ở đây. Tôi chỉ muốn góp thêm một tiếng nói, một cách nhìn về lòng yêu thương, thước đo cho nhân cách tử tế. Và có lẽ là lần đầu tiên, tôi dám "đụng chạm" một vấn đề mang tính xã hội cao đang từng ngày, từng giờ diễn ra trong đời sống của chúng ta. Tôi không hề muốn tranh luận theo kiểu thắng thua như một cuộc "tranh đấu". Bởi từ trước giờ tôi luôn tránh 2 chữ "đấu tranh" vì nghe nó sờ sợ làm sao ấy!
2.
Chuyện vầy, sáng nay đọc bài viết của anh TX., một Facebooker mà tôi rất hâm mộ và yêu mến. Anh luôn có những truyện ngắn, hoặc đoản văn chở nhiều vấn đề cuộc sống. Và anh luôn phả lên trang viết, con chữ của mình hơi ấm tình người, biết cảm thông và chia sẻ với mọi người nhất là giới cần lao!
Trong bài viết anh chép lại lời cảm thán của một người bạn Việt kiều trong một bữa tiệc với bạn bè khi trở về thăm đất nước, đã bỏ lỡ một cơ hội giúp một bé bán vé số. Đó là những lời áy náy chân tình rất cảm động. Số là trong bữa tiệc, có chị Việt kiều nọ thấy cảm thương cho một bé vé số. Chị không có ý định mua nhưng muốn giúp bé nên cho cháu $5. Chuyện sẽ bình thường thôi nhưng bất thường ở chỗ là có một số người bạn không đồng tình hoặc phản bác vì theo họ, thời buổi này khó mà tin ai thiệt giả thế nào. Mãi về sau, hình ảnh và tiếng khóc của đứa bé nọ cứ buốt giá tấm lòng trắc ẩn của chị.
Và anh cũng ái ngại về chuyện ấy qua quan điểm của mình: hãy tin vào sự thiên lương của con người và hơn thế, đại ý là "hãy đến chia nhau nghèo khó". Nghĩa là ta cứ tin, cứ yêu người, cứ cảm thông và chia sẻ. Nếu chẳng may ta bị lừa dối hoặc bị phụ rẫy vẫn đỡ hơn là cứ luôn nghi ngờ để phải ăn năn, hối tiếc về sau. Theo anh cứ CHO đi ta sẽ NHẬN về!
3.
Những suy nghĩ của anh thật chân thành và đáng trân trọng. Tôi đã nhiều lần nghĩ như anh. Đã nhiều lần thẫn thờ khi qua một ngã tư lúc dừng đèn đỏ mà ngó lơ bàn tay già nua nhăn nheo đang chìa ra bên lề đường bụi bặm. Đã từng áy náy và giận mình sao vừa lắc đầu trước 2 mẹ con một bà mẹ trẻ kể lể hoàn cảnh trái bước lỡ đường. Đã từng chạy đi tìm một cô bé bán dạo nông sản mà trước đó vài phút mình đã từ chối mua dùm một nải chuối, mớ dưa leo như là một phản xạ của thời buổi hoài nghi.
Ôi chao, "chủ nghĩa hoài nghi" là hệ quả tất yếu trước những hành vi của đạo đức bị tha hóa, biến chất trầm trọng. Người ta tin sao được khi chính người làm nỡ ra tay sát hại ông chủ cũ khi xin ngủ nhờ một đêm để cướp của mà trước đó mình đã từng gắn bó như ruột rà. Người ta tin sao được khi một người hành khất đôi chân bê bết máu me ghẻ lở suốt ngày lê la bòn mót lòng trắc ẩn của nhiều người bỗng hô biến thành kẻ ăn chơi trong tửu quán sau khi đã gột bỏ lớp cải trang.
Cũng không thể tin vào lòng tốt của một doanh nghiệp, tổ chức hay cá nhân nào đó tỏ ra ve vuốt, thân thiện và cảm thông với nhiều hoàn cảnh chỉ khi và khi nào trước ống kính ghi hình của truyền thông.
Người "hèn" và kẻ "sang" luôn có xác suất thật và giả như nhau. Vậy biết tin ai bây giờ!?
Tôi thì tin vào lòng tự trọng của con người. Cũng đừng nghĩ rằng chỉ ở những người có chữ nghĩa, thức giả, địa vị, quan chức, giàu sang mới có lòng tự trọng. Xác suất ấy cũng chia đều cho người ít chữ, cần lao, nghèo khó. Một bà cụ già ngót tám mươi mà vẫn còn đi nhổ từng cây giấy bó chổi đem bán dạo. Một bà cụ khác cũng chừng ấy tuổi lụm cụm đi xin vải rẻo đem về may từng miếng bắc xoong, nồi cũng lọ mọ ra chợ bán. Điểm chung của các cụ là ai thương thì mua giúp chứ không nhận một đồng biếu tặng. Đó có phải là lòng tự trọng chưa. Trong khi đó mỗi lần ngồi cafe cóc với bạn bè tôi vẫn thường gặp một người phụ nữ chưa già nua ốm yếu chi mà đi khắp các bàn chìa tay một cách "quả quyết" làm nhiều khách ái ngại. Sau này mới biết nhà bà ấy không nghèo khó chi mà bà làm vậy là muốn bòn rút lòng tử tế của người khác.
Tôi có lần cản bà cụ nhà tôi là đừng nên thui chột lòng tự trọng và tính trung thực của chị công nhân vệ sinh gom rác bằng cách chìu chị này quá đỗi. Hôm nào có thêm ít rác là nhất định đòi tiền mới thu gom trong khi chị đã được nhận lương hàng tháng. Hãy để cho chị sống và làm việc bình thường như mọi nguời khác chứ đừng tỏ ra thương hại. Hãy tôn trọng mọi người bằng cách nhìn nhận và đối đãi nhau một cách bình thường.
4 .
Trên đây tôi chỉ mạn đàm đôi lời về sự CHO và NHẬN cũng như muốn đề cao và trân quý lòng tự trọng một cách chung chung. Xin bạn đừng thắc mắc là sao stt nhỏ này chưa đề cập tới những hiện tượng công bộc thiếu vắng lòng tự trọng của một "bộ phận không nhỏ" khác. Xin thưa rằng chuyện "những điều trông thấy" ấy chắc ai cũng thấy. Tôi quả tình không đủ tầm để với tới. Mà có với cũng bằng thừa. Thêm rắc rối thị phi.
VII.2017
b ù i d i ệ p
Ảnh internet

mót chữ tìm mình 22 ___________, thơ b ù i d i ệ p, BÊN NGOÀI Ô CỬA SỔ, Phố vẫn dáng trầm tư và lơ đ

mót chữ tìm mình 22 ___________, thơ b ù i d i ệ p, BÊN NGOÀI Ô CỬA SỔ, Phố vẫn dáng trầm tư và lơ đ

mót chữ tìm mình 22 ___________
thơ b ù i d i ệ p
BÊN NGOÀI Ô CỬA SỔ
Phố vẫn dáng trầm tư và lơ đãng
Ngoài kia dòng sông đang trôi
Chỉ còn tiếng xé nước của con tàu đêm vô cảm
Như cắt một đường đau trên bàn tay cỏ đẫm sương
Ngoài ô cửa đêm nay đã vắng một tiếng gà
Không ai còn nhớ người hàng xóm đã chuyển nhà vào chiều mưa hay một sớm trời xanh đầy gió
Còi tàu vào ga nghe quạnh hiu hơn mùa thu năm ngoái
Thành phố như người già ngồi lặng im đếm mỗi ngày qua bằng những hành trình ra đi và trở lại
Bên ngoài ô cửa sổ chưa phải mùa thu đìu hiu như giai điệu hơn một lần đắm chìm vô cớ
Chỉ có trăng là viên mãn bên trời
Chỉ có trăng là tự do tâm tưởng
Hát không ngại ngần dạ khúc chơi vơi
Bên ngoài ô cửa là tiếng trẻ con gọi mẹ
Là tiếng lũ chim nhiều chuyện rộn ràng
Là tiếng vợ gọi chồng như bao năm đã gọi
Phố như người già ngồi chơi ô ăn quan.
VII. 2017
b ù i d i ệ p
Ảnh Khánh Huyên

mót chứ tìm mình 21 ___________, thơ b ù i d i ệ p, VÀ MỘT NƠI TA ĐÃ TỪNG YÊU NHƯ THỂ, Tuổi trẻ tôi

mót chứ tìm mình 21 ___________, thơ b ù i d i ệ p, VÀ MỘT NƠI TA ĐÃ TỪNG YÊU NHƯ THỂ, Tuổi trẻ tôi

mót chứ tìm mình 21 ___________
thơ b ù i d i ệ p
VÀ MỘT NƠI TA ĐÃ TỪNG YÊU NHƯ THỂ
Tuổi trẻ tôi long đong như mù khói
Đếm mùa xanh mới biết tuổi mình thừa
Vác trái tim nghe vai vừa thao thức
Vẫn đêm dài dế hát dưới sao mưa
Thành phố ấy có mùa trăng đồi lẻ
Có vòng xe qua biêng biếc nôn nao
Mùa tóc lá có một người mặc cả
Dưới vòm mây bịn rịn khói sương đầu
Thành phố ấy những hẹn hò đưa tiễn
Hoa tinh khôi và cỏ sáng ngợp hồn
Đâu dễ quên nhau một ngày một bữa
Con phố già cũng nằm đợi bàn chân
Con phố già người cũng từng trai trẻ
Cũng hân hoan mộng mị với chính mình
Biết thõng tay giữa chợ đời rêu bám
Xót xa gì bên hè cũ bình sinh
Và một ngày như cơn mưa phù phiếm
Bay qua đây phố xá rất thật thà
Tình tôi nhỏ em có còn vai nhỏ
Cài tóc mùa xanh biếc lá me non.
VII.2017
b ù i d i ệ p
Ảnh từ internet

CHUYẾN TÀU THỜI GIAN, Thời gian một chuyến tàu buồn, Chở thương nhớ chảy qua muôn nẻo đời, Tình anh

CHUYẾN TÀU THỜI GIAN, Thời gian một chuyến tàu buồn, Chở thương nhớ chảy qua muôn nẻo đời, Tình anh

CHUYẾN TÀU THỜI GIAN
Thời gian một chuyến tàu buồn
Chở thương nhớ chảy qua muôn nẻo đời
Tình anh khi cập bến tôi
Đã mơ một giấc da mồi răng lung
Rồi tan vỡ để đau cùng
Tôi và đêm phía mông lung nhạt nhòa
Danh không phận chẳng , vội xa
Tưởng yêu bằng chết nhưng mà hóa không
Người hay tôi đã thay lòng?
Đã quên thề hẹn nhớ mong nhau rồi ?
Cả hai vẫn sống đấy thôi...
Nghĩ khi yêu lại muốn cười bản thân...
Chả phải ngu cũng đâu đần
Mà sao tin đến mười phân chẳng chừa...
Tin mình nếu lạc bến xưa
Sẽ như chiếc lá lạc mùa rụng rơi...
Sẽ như hoa héo nhụy rời
Sẽ không sống nổi lạc trôi kiếp người
Sao nay ta vẫn còn tươi ?
Còn say mê viết ngàn lời đắm say ...
Còn đam mê cuộc sống này
Còn khao khát với đong đầy tin yêu
Thì ra cuộc sống còn nhiều
Niềm vui, đâu phải cô liêu muộn mằn
Huyền Thanh 23/7/17

SAU NỖI BUỒN SẼ LÀ VUI, Tổn thương rồi tự nó biết lành thôi, Đừng lo lắng cho người anh bỏ lại, Sau

SAU NỖI BUỒN SẼ LÀ VUI, Tổn thương rồi tự nó biết lành thôi, Đừng lo lắng cho người anh bỏ lại, Sau

SAU NỖI BUỒN SẼ LÀ VUI
Tổn thương rồi tự nó biết lành thôi
Đừng lo lắng cho người anh bỏ lại
Sau vấp ngã em sẽ càng vững chãi
Không để nỗi buồn hoang hoải làm đau
Giấc mơ đã tan trong lắng cạn bể sầu
Những hứa hẹn dành cho nhau tự vỡ
Can cớ chi em bắt mình nức nở
Khi tiếng lòng dang dở chấp nhận thôi...
Mình đã mất nhau đó là sự thật rồi
Có tiếc nuối hay trách hờn vẫn vậy
Người đi qua người tháng năm xưa khát cháy
Những niềm xanh ngút ngát cuối chân trời
Đớn đau nào cũng đến lúc nguôi vơi
Những trầy xước đã dần dần lên sẹo
Không vì thiếu anh mà hoa hèn nhụy héo
Sau nỗi buồn dài ....niềm vui sẽ vui hơn...!
Huyền Thanh 22/7/17